Câu chuyện truyền giáo

Giếng Nước của Đức Giê-hô-va 

(Jehovah’s Well of Water

Giáo sĩ John G. Paton  

Aniwa là một đảo san hô nhỏ thuộc quốc gia Vanuatu ngày nay ở Nam  Thái Bình Dương, nằm về phía Đông của Úc Đại Lợi và phía Tây của  đảo Fiji. Vào những năm 1800, khi câu chuyện này xảy ra, quần đảo  này được gọi là New Hebrides. Aniwa là một trong những đảo nhỏ nhất  có người ở trong nhóm đảo này, với diện tích đất chỉ khoảng 3 dặm  vuông (7,8 km²). ĐảoAniwa rất bằng phẳng, không giống như một số  đảo có núi trong quần đảo. 

Những cư dân sống trên hòn đảo nhiệt đới này bị trói buộc trong sự dốt nát, mê tín và sợ hãi. Họ  là những kẻ ăn thịt người: họ giết và ăn thịt kẻ thù của mình. Họ thờ lạy các thần bằng gỗ và đá,  thực hành thuật phù thủy, và bị chi phối bởi quyền lực của những “người thánh” (thầy pháp). 

Do đảo nhỏ và thiếu lượng mưa dồi dào, cư dân phải chịu cảnh khan hiếm nước ngọt. Khi những  cơn mưa nhiệt đới hiếm hoi đến, nước nhanh chóng thoát ra biển. Toàn đảo không có suối, hồ,  hay dòng suối nước ngọt nào. Những nơi hiếm hoi có nước mưa đọng lại thì trở thành vũng nước  tù đầy ký sinh trùng. Nhiều người bị mắc bệnh phù chân voi (elephantiasis) khiến chân và bàn  chân sưng to bất thường. Không có nước ngọt, họ phải uống nước dừa hoặc lấy nước bằng cách  ăn mía – một loại cây chứa nhiều nước. Về phần nước để giặt quần áo, họ không cần, vì họ  không mặc quần áo! 

Một ngày nọ, một nhà truyền giáo can đảm tập hợp các tù trưởng lại. Ông muốn nói cho họ biết  về một kế hoạch táo bạo: nước sẽ phun ra từ lòng đất bởi quyền năng của danh Chúa Giê-xu  Christ! Nhà truyền giáo ấy là Giáo sĩ John G. Paton. Ông cùng gia đình đã phục vụ nhiều tháng  trên hòn đảo nhỏ này. Giữa vòng dân ngoại ăn thịt người, ông hy vọng việc làm này sẽ, như lời  ông, “bẻ gãy lưng của sự thờ hình tượng” và bày tỏ cho cư dân đảo thấy quyền năng của danh  Chúa Giê-xu. 

Người dân Aniwa gọi giáo sĩ Paton là “Missi”, viết tắt của “Missionary” (nhà truyền giáo). Ông  Paton quyết định đào một cái giếng để cung cấp nước cho chính vợ con mình. Ông thú nhận:  “Theo kiến thức khoa học để đào giếng như vậy, tôi hoàn toàn không biết gì.” Đào giếng nghĩa là  phải đào xuyên qua lớp đất và san hô đến độ sâu chạm đến mạch nước ngầm. Ông lo rằng sau  bao công sức chỉ có thể tìm thấy nước mặn không uống được. Nhưng ông làm chứng: “Tôi vẫn  quyết tâm đào giếng ấy với hy vọng và với đức tin rằng Con Đức Chúa Trời sẽ được tôn vinh  qua việc này.” 

Khi nghe kế hoạch của Missi, các tù trưởng ngạc nhiên pha lẫn thương hại. Tù trưởng già nhất,  Namakei, nói: “Ô Missi, mưa chỉ đến từ trời mà thôi.” Khi ông Paton trả lời rằng ở quê hương  Scotland của ông, nước ngọt quả thật có thể phun ra từ lòng đất, họ quả quyết: “Ô Missi, đầu óc  của ông đã hỏng rồi!”

Không nản chí, nhà truyền giáo bắt đầu đào bằng cuốc, rìu, xẻng và dùng một cái xô. Dân Aniwa  nhìn ông làm việc một mình dưới cái nắng nhiệt đới cháy bỏng. Chẳng bao lâu ông kiệt sức. Sau  đó, ông mang ra một số lưỡi câu cá và hứa sẽ tặng mỗi người một cái nếu họ chịu giúp ông đào. 

Trong vài ngày, ông Paton cùng một số người giúp  tiếp tục đào. Các tù trưởng vẫn nói Missi bị mất  trí. Khi một thành của hố đang đào bị sập vào ban  đêm, họ càng tin chắc là ông sẽ thất bại. Nhưng  ông Paton chống đỡ thành hố với gỗ và tiếp tục  đào, khiến dân đảo ngạc nhiên. Tin chắc rằng đào mấy cũng sẽ không tìm được nước, họ khuyên ông  nên dừng lại trước khi bị chôn sống! Đào 6 feet…  12 feet… 15 feet… vẫn không có nước. Các tù  trưởng cảnh báo rằng nếu đào sâu nữa, ông sẽ  xuyên thủng đảo, rơi xuống biển, bị cá mập ăn thịt  và biến mất mãi mãi. 

Nhà truyền giáo kiên quyết cầu nguyện xin Chúa bày tỏ quyền năng của chính danh Ngài cho  những tù trưởng mê tín này. Ông cầu xin Chúa cho họ thấy nước từ lòng đất. Và ông tiếp tục  đào. 20 feet… 25 feet… ông vẫn chống thành hố bằng gỗ để tránh sập. 30 feet… vẫn không có  nước, và ông gần hết lưỡi câu! Khi hố càng sâu, ít người chịu xuống đáy hố để đào. Thế là ông  một mình đào dưới đáy, trong khi dân đảo đứng trên nhìn xuống. 

Ông Paton viết trong hồi ký: “Lúc ấy tôi biết mình đang mạo hiểm nhiều và có thể phải chịu hậu  quả buồn bã nếu không có nước; nhưng tôi tin Chúa đang dẫn dắt mình, và tôi biết rằng tôi tìm  kiếm vinh quang của Ngài, chứ không phải của riêng tôi.” 

Ở độ sâu 34 feet, sau một nhát cuốc, nước bắt đầu phun lên! Tim nhà truyền giáo tràn đầy lời ngợi khen danh Đức Giê-hô-va, ông lớn tiếng kêu các tù trưởng đến xem! Họ tò mò nhìn xuống  và thấy điều kỳ diệu: “mưa” từ lòng đất! Nếm thử nước ấy, họ kinh ngạc: đó là nước! Nước  ngọt! Dân đảo gọi đó là “Mưa của Đức Giê-hô-va”. 

Tù trưởng Namakei tập hợp dân làng và mời họ nếm nước. Giáo sĩ Paton nhớ lại lời Thi Thiên  34:8: “Hãy nếm thử và xem Đức Giê-hô-va là thiện.” 

Phép lạ đào giếng ấy thực sự đã đánh đổ sự thờ hình tượng trên đảo. Trước mặt dân chúng, tù  trưởng Namakei tuyên bố: “Missi, công việc của Giê-hô-va Đức Chúa Trời của ông thật kỳ diệu!  Không một thần nào của Aniwa từng giúp chúng tôi như thế. Thế giới đã bị đảo lộn kể từ khi  Giê-hô-va đến Aniwa.” Ông kêu gọi dân chúng từ bỏ thần tượng. Ông khẳng định: “Namakei nà  bây giờ đứng về phía Giê-hô-va!” Các thần gỗ bị đốt, các thần đá bị ném sâu xuống biển. Dân  đảo bắt đầu mặc quần áo, đến nghe giáo sĩ Paton giảng Kinh Thánh, và học hát ngợi khen danh  Chúa Giê-xu. Theo thời gian, mọi người trên đảo – đàn ông, đàn bà, trẻ em – tất cả đều trở thành  môn đồ công khai của Chúa Giê-xu vì họ đã thấy quyền năng trong danh Ngài!

“Giếng nước của Đức Giê-hô-va” không bao  giờ cạn. Dân đảo mang những khối san hô  đến để củng cố vách giếng, và đặt gàu cùng  ròng rọc ở miệng giếng. Giếng cung cấp  nước ngọt sạch cho toàn đảo hơn một thế hệ.  

Chúa Giê-xu – Nguồn Nước Hằng Sống – đã  đến với đảo nhỏ Aniwa. Họ đã nếm Nguồn  Nước Hằng Sống là Chúa Giê-xu Christ,  “tuôn trào thành sự sống đời đời” (Giăng  4:14).

Ghi chú Lịch sử: 

Cái giếng mà giáo sĩ John Paton đào hôm đó thực sự là một phép lạ lớn hơn ông nhận ra vào  thời điểm ấy! Về sau, khi những người khác cũng cố gắng đào giếng trên đảo Aniwa, họ hoàn  toàn đã không thể tìm được nước ngọt ở bất kỳ đâu! Nước mặn từ biển là thứ nước duy nhất  trào lên từ các giếng đó. Cái giếng mà ông Paton đào là giếng nước ngọt duy nhất uống  được trên đảo Aniwa. 

Giáo sĩ John Paton đã phục vụ Chúa gần 50 năm tại quần đảo New Hebrides. Tù trưởng  Namakei cũng trở thành một mục sư Cơ Đốc và giảng Tin Lành cho dân mình cho đến khi  ông qua đời, vài năm sau câu chuyện này.[1]

 

[1] https://iblp.org/john-g-paton-jehovahs-well-of-water/