Câu chuyện truyền giáo

QUYỂN TÂN ƯỚC BỊ ĐÁNH CẮP 

Mildred A. Martin 

Nắng nóng gay gắt chiếu xuống con phố đầy bụi trắng, nhưng bên  trong tòa nhà bưu điện bằng đá cổ kính lại tối mát và yên tĩnh. Giờ  nghỉ trưa đã qua, và các nhân viên bưu điện trong thành phố Ai  Cập này đang lần lượt quay trở lại làm việc. 

Ramsey, một trong những nhân viên bưu điện, dụi mắt lơ mơ và  ngáp dài. Anh chậm rãi bước tới chiếc xe đẩy kim loại nặng, nhấc  lên một bao tải thư bằng vải bố. Khi nhìn vào thẻ gắn ở miệng bao,  Ramsey đọc thấy nơi gửi thư — và đột nhiên anh tỉnh hẳn! 

Bao thư này đến từ nước ngoài. Hay hơn nữa, nó đến từ nước Mỹ giàu có! Biết đâu trong đó  có thứ gì giá trị! Ramsey mỉm cười một nụ cười bí mật đầy toan tính khi anh mang bao thư  về bàn làm việc ở góc phòng. Anh mở bao ra và bắt đầu lục lọi bên trong. 

Như thường lệ, Ramsey và một số nhân viên bưu điện khác thỉnh thoảng ăn cắp đồ từ trong  những bưu kiện họ phân loại. Họ chẳng bận tâm chuyện đúng sai, miễn là không bị bắt! 

Khi lật những phong thư trong bao, Ramsey chăm chú tìm kiếm những món đồ có giá trị.  Anh lắc các gói hàng để đoán bên trong có gì. Với những phong thư mỏng, anh giơ lên cửa  sổ, để ánh sáng xuyên qua xem có tiền giấu bên trong không. 

Giữa chừng, Ramsey tìm thấy một phong thư đặc biệt khiến anh bối rối. Bên trong có thứ gì  đó khá dày, còn phong bì thì làm bằng loại giấy dày, không  thể soi sáng xuyên qua. Thư được gửi cho một người mà  Ramsey không quen biết, một giáo viên ở một trường học  trong thành phố. 

"Mình sẽ mang về nhà mở xem thử," Ramsey quyết định.  

Anh đưa tay vuốt mái tóc đen xoăn, rồi liếc quanh phòng  

để chắc chắn không ai nhìn thấy. Sau đó, anh lặng lẽ nhét  

phong thư vào túi áo đồng phục. 

PHONG THƯ BÍ ẨN 

Tan sở, Ramsey bước xuống những bậc thang của bưu điện, lại đối diện với cái nóng và bụi  ngoài đường. Xe taxi và xe buýt phun khói đen chen chúc cùng những chiếc xe kéo bằng  lừa. Hai người phụ nữ trong bộ áo dài đen đi qua, đầu đội những gánh nặng. Tiếng dép lê  đập vào nền đường bụi khi họ vội vàng tránh sang một bên.

Ramsey không né họ, vì anh là đàn ông và mặc đồng phục của nhân viên Chính phủ. Rõ  ràng, anh quan trọng hơn những phụ nữ nông dân tầm thường này! 

Rẽ qua góc phố, Ramsey đi ngang một cửa hàng bán cam và chuối. Cam được treo trong túi  lưới trên cao, ngoài tầm với của những đứa trẻ hay ăn trộm. Những buồng chuối to cũng  treo lủng lẳng, trông như vừa được cắt xuống từ cây. 

Xa hơn một chút, Ramsey thấy một chiếc xe hơi đỗ bên lề đường. Anh không nhận ra loại xe  gì vì toàn bộ xe được phủ kín bằng tấm bạt dày màu xanh. Ở Ai Cập, người ta thường phủ xe  như vậy để chống bụi và… kẻ trộm! Chỉ người giàu nhất mới đủ tiền mua xe. Ramsey nhìn  chiếc xe ấy bằng ánh mắt thèm muốn. 

"Một ngày nào đó, mình sẽ có xe riêng!" Anh tự nhủ, rồi vỗ nhẹ vào túi áo, nơi phong thư bí  ẩn từ Mỹ đang nằm. Biết đâu trong đó là một cọc tiền? Đủ để anh trở nên giàu có! 

CUỐN SÁCH NHỎ 

Ramsey leo cầu thang về căn hộ của mình trong một tòa nhà cao tầng xây bằng xi măng  xám xịt. Bọn trẻ trong khu này không có sân chơi, chỉ có những ban công chật hẹp với dây  phơi quần áo treo lủng lẳng. 

Vừa vào nhà, Ramsey khóa cửa lại cẩn thận. Anh lấy con dao nhỏ, rạch phong thư, hồi hộp  đổ thứ bên trong ra. Rơi ra một cuốn sách mỏng, phẳng. Ramsey cầm lên, lật nhanh vài  trang — không có tiền. Anh thất vọng. Nhưng… đây là sách gì? 

Trên bìa in chữ Ai Cập: “Tân Ước” 

Dòng nhỏ phía dưới: “của Chúa Giê-xu Christ” 

Ramsey sững người. Một cuốn sách thánh của Cơ Đốc nhân! Anh chưa bao giờ thấy một  cuốn như vậy, nên quyết định đọc thử. 

Bữa ăn tối bị bỏ quên. Ramsey ngồi xuống, mở sách ra và bắt  đầu đọc. Anh phát hiện ra rằng trong cuốn sách này có nhiều  “sách nhỏ” khác nhau. Cuốn đầu tiên là Ma-thi-ơ, kể về cuộc  đời và những lời dạy của Chúa Giê-xu. "Vậy ra đây là điều người Cơ Đốc tin à?" Ramsey vừa khinh  miệt vừa tò mò. 

Nhưng anh tiếp tục đọc Mác, rồi Lu-ca, rồi Giăng. Bốn lần liên  tiếp, cùng một câu chuyện. Đến lần thứ tư, Ramsey tin rồi! 

 

SỰ THAY ĐỔI 

Như hầu hết người Ai Cập khác, Ramsey sinh ra trong gia đình Hồi giáo. Anh từng không  mấy bận tâm về đức tin, chỉ thỉnh thoảng lo lắng rằng không biết sau này mình có được lên thiên đàng không. Anh và bạn bè nói dối, lừa đảo, ăn cắp mỗi khi có cơ hội. Nhưng các giáo  sĩ Hồi giáo bảo rằng Allah sẽ bỏ qua nếu bù lại làm vài việc thiện. 

Nhưng bây giờ, Ramsey bắt đầu sợ hãi. Chúa Giê-xu và Đức Chúa Trời — Cha Ngài — là  thánh khiết và biết hết mọi điều! 

"Mình phải làm gì đây?" Lòng của Ramsey kêu gào. Anh  tiếp tục đọc sang sách Công Vụ Các Sứ Đồ. Và anh tìm  thấy câu trả lời: “Tôi phải làm gì để được cứu?” Phao-lô đáp: “Hãy tin Chúa Giê-xu Christ thì ngươi và cả  nhà ngươi sẽ được cứu.” Và: “Hãy ăn năn và chịu báp-têm nhân danh Chúa Giê-xu.” Ngay tại căn hộ nhỏ bé ấy, Ramsey quỳ gối cầu nguyện.  

 

Anh mời Chúa Giê-xu bước vào cuộc đời mình. "Cảm ơn Ngài về cuốn Tân Ước," anh thì thầm. "Nhưng con xin lỗi vì đã ăn cắp nó. Ngày mai, con sẽ tìm mua một cuốn khác, rồi gửi cuốn  này cho người nhận thật sự. Con muốn ông ấy cũng có cơ hội được cứu như con." 

LỜI GHI CHÚ  

Vì Cơ Đốc nhân ở Ai Cập đôi khi bị bắt bớ, nên tên thật của Ramsey và thành phố nơi anh sống  không được tiết lộ. 

Cuốn Tân Ước Ramsey nhận được đến từ World Home Bible League, một tổ chức truyền giáo  gửi Kinh Thánh đi khắp thế giới. 

Ngày nay, Ramsey tin vào quyền năng của Lời Chúa. Anh phân phát nhiều Kinh Thánh tiếng Ai  Cập nhất có thể, dựa vào số lượng mà Bible League cung cấp. 

Ai Cập là một quốc gia nóng và đầy bụi ở Bắc Phi, với dân số hơn 55 triệu người. Hầu hết đều  là người Hồi giáo — và họ cần nghe về Chúa Giê-xu. [1]

 

[1] Nguồn: Milred A. Martin, Mission Story with the Millers. Green Pasture Press, 2009. pp.15-19