Câu chuyện truyền giáo

ĐỒ HỐT RÁC CHO CHÚA GIÊ-XU

“Thưa giáo sĩ, con có thể đi theo ông đến trạm truyền giáo không?” cậu bé người Phi Châu nài xin.  “Con muốn học biết về Chúa Giê-xu và học đọc Kinh Thánh giống như ông.” 

Ông giáo sĩ Raymond Bush ngạc nhiên nhìn gương mặt chân thành của cậu bé. Ông hỏi: “Con tên là  gì? Và con có được cha mẹ cùng tù trưởng cho phép đi theo ta không?” 

“Con tên là Tisese,” cậu bé trả lời. “Nếu con được phép đi, ông có cho con đi theo không?” 

Ông giáo sĩ hứa sẽ cho cậu đi. Vì vậy, sáng hôm sau, Tisese rất vui mừng đi theo ông Raymond Bush  và những người của ông. Từ làng của Tisese ở sâu trong nội địa Phi Châu đến trạm truyền giáo là  một chặng đường rất xa. 

Trong chín tuần lễ, nhóm người lớn và các cậu bé đi qua rừng rậm, đồng bằng và sa mạc cát. Những  ngày đường thật dài và mệt nhọc, nhưng đối với một cậu bé chưa bao giờ đi xa khỏi làng mình, mọi  sự đều rất mới lạ và thú vị. Những vùng rừng cây đầy khỉ, hươu cao cổ và voi. Trên đồng bằng, sư tử  rình bắt những bầy ngựa vằn và linh dương, trong khi đà điểu chạy vụng về qua những đám cỏ cao.  Khắp nơi có những bụi gai. Người Phi Châu gọi đó là “gai chờ-một-chút,” vì khi bạn bị mắc vào đó,  bạn bè phải chờ bạn một chút mới gỡ ra được! 

Ban đêm thật đáng sợ đối với một cậu bé. Trại của họ phải được bao quanh bởi một vòng lửa suốt  đêm để bảo vệ khỏi thú dữ và muỗi. Những người đàn ông chặt cây, chất củi quanh trại rồi đốt lửa.  Suốt đêm, lửa được giữ cháy. Dù sư tử gầm rống trong bóng tối bên ngoài, những người ở trong vòng  lửa vẫn được an toàn. 

Cuối cùng, họ đến trạm truyền giáo nơi ông giáo sĩ Raymond Bush sống. Bây giờ Tisese cuối cùng  cũng được đi học! Cậu yêu thích việc học biết bao. Với tâm trí nhanh nhạy và lòng háo hức, cậu tiếp  nhận những câu chuyện về Chúa Giê-xu và mọi lẽ thật trong Lời Đức Chúa Trời. Khi không ở trong  lớp học, cậu đi theo các nhà truyền giáo trong công việc của họ và hỏi đủ điều. 

Một ngày kia, giáo sĩ Raymond nói: “Tisese, trong một giờ con hỏi nhiều câu hơn cả số câu ta có thể  trả lời trong một tuần!” 

Nhưng Tisese không hề mắc cỡ. Có quá nhiều điều mới để xem và học, nên cậu phải hỏi! Một buổi  sáng, khi thấy bà Bush đang quét sàn trong túp lều của bà, cậu hỏi: “Cái vật mà bà đang quét bụi  vào đó là cái gì vậy?” 

Bà giáo sĩ trả lời: “Cái này gọi là đồ hốt rác.” 

“Con cảm ơn bà!” cậu bé nói vọng lại khi vội vã đi đến trường. Lẻn vào chỗ ngồi, cậu chờ lớp học bắt  đầu. Ngay khi giáo viên gọi tên mình, Tisese đứng dậy. Cậu nghiêm trang nói với ông giáo sĩ “Thưa  thầy, con muốn thầy và mọi người biết rằng tên con không còn là Tisese, nghĩa là ‘con vật chạy  trong rừng,’ nữa. Bây giờ con đã là Cơ Đốc nhân, tên con từ nay sẽ là ‘Đồ Hốt Rác’ mãi mãi!” 

“Cái Đồ Hốt Rác ư?” thầy giáo ngạc nhiên kêu lên. “Tại sao con lại muốn tên mình là Đồ Hốt Rác?” 

Cậu bé chân thành trả lời: “Thưa thầy, vì khi con vừa đi ngang qua nhà thầy, con thấy vợ thầy đang  quét nhà, tay cầm một dụng cụ gọi là đồ hốt rác. Bà dùng nó để mang tất cả rác bẩn ra khỏi túp lều  của thầy. Con cũng muốn làm một cái hốt rác, để khi con trở về nhà, con có thể đem rác bẩn ra khỏi  đời sống của cha con, gia đình con và tất cả bạn bè con. Con muốn làm một Đồ Hốt Rác cho Chúa  Giê-xu!”

Từ ngày đó trở đi, người ta thường nghe cậu bé cầu nguyện xin Đức Chúa Trời khiến cậu trở nên một  Đồ Hốt Rác tốt cho sự phục vụ Ngài. Chẳng bao lâu, cậu đã đem năm người bạn của mình đến với  Chúa Giê-xu, và sáu cậu bé Cơ Đốc ấy cùng nhau làm chứng cho những người khác. 

Thời gian trôi qua. Một ngày kia, ông giáo sĩ Raymond Bush chuẩn bị thực hiện một chuyến truyền  giáo khác đến miền Bắc, nơi có làng của Đồ Hốt Rác. 

“Bây giờ con có thể về nhà và nói cho gia đình con biết Tin Lành về Chúa Giê-xu!” Đồ Hốt Rác vui  mừng nói. 

Nhà truyền giáo phản đối: “Không, Đồ Hốt Rác. Con vẫn còn nhỏ. Con nên ở lại đây học thêm vài  năm nữa, và vợ thầy cũng cần con giúp đỡ trong khi thầy đi vắng.” 

“Thưa ông giáo sĩ, con phải đi ngay lần này!” Đồ Hốt Rác kêu lên. “Con không còn nhiều thì giờ để  mất! Ngay lúc này gia đình con có thể đang chết mà chưa biết Chúa Giê-xu. Cha con có thể bị giết  trong cuộc chiến giữa các bộ lạc. Mẹ con có thể bị sư tử ăn thịt khi đang làm việc ngoài vườn! Anh  chị em của con có thể chết mà không kịp nghe về Chúa Giê-xu.” 

Cuối cùng ông giáo sĩ đồng ý: “Được rồi, con trai của ta. Con sẽ đi với t, và xin Đức Chúa Trời ban  phước cho con khi con cố gắng làm một Đồ Hốt Rác cho dân tộc mình!” 

Một lần nữa, Đồ Hốt Rác phải đi qua những dặm đường mệt nhọc và nguy hiểm trong rừng rậm Phi  Châu, theo những lối mòn của voi và hà mã. Đoàn người lầm lũi đi qua những sa mạc cát nóng  bỏng, cho đến khi chân Đồ Hốt Rác đau nhức và đầy những vết phồng rộp. Một đêm nọ, cậu bé nằm  rên rỉ vì đau khi nhà truyền giáo cố gắng chăm sóc đôi chân bị phồng rộp của cậu. 

Ông Bush buồn rầu nói: “Con không thể đi xa hơn với đôi chân đau như thế này đâu, con trai. Ta sẽ  để con ở lại đây với tù trưởng của làng này và trả tiền để ông ấy chăm sóc con cho đến khi chân con  lành. Năm sau con có thể đi với ta về làng của con.” 

“Không, không! Con phải đi với ông ngay bây giờ!” Đồ Hốt Rác nài nỉ. “Cha con có thể bị giết trong  cuộc chiến bộ lạc. Mẹ con có thể bị sư tử ăn thịt khi làm việc ngoài vườn. Anh chị em của con có thể  chết trước năm sau và không bao giờ được nghe về Chúa Giê-xu!” 

Vì vậy, khi đoàn người tiếp tục lên đường vào sáng hôm sau, Đồ  

Hốt Rác quyết tâm đi khập khiễng theo họ. 

Sáng hôm ấy, con đường dẫn họ đi qua nhiều vùng cỏ cao gọi là  

cỏ voi. Bất ngờ, khi con đường vòng qua một khúc quanh gấp,  

một con sư tử cái phóng ra từ một bụi cỏ! Trong khoảnh khắc  

kinh hoàng, nó vồ lấy một người hầu việc đang mang thùng đồ  

tiếp tế cho ông giáo sĩ. Người ấy la lên và né tránh, nên móng  

vuốt của con sư tử đánh trúng cái thùng trên lưng anh, làm thùng  

lăn vào đám cỏ cao. Ông giáo sĩ Bush vội giơ khẩu súng săn lên  

và bắn! Nhưng trong lúc hoảng loạn, ông bắn trượt. Con sư tử cái  

rít lên ghê rợn rồi biến mất vào đám cỏ cao. 

Run rẩy nhưng biết ơn vì thoát nạn trong gang tấc, đoàn truyền giáo tiếp tục đi. Nước uống của họ  đã gần cạn, nên họ vội vàng đến con sông. Cuối cùng, vào xế chiều, họ đến nơi. Khi những người  của ông dựng lều và đổ đầy nước vào các bình, nhà truyền giáo đếm lại mọi người. Thiếu một người! 

Ông hoảng hốt gọi: “Đồ Hốt Rác đâu? Đồ Hốt Rác không có ở đây hả! Lần cuối cùng các anh thấy nó  là khi nào?” Nhưng không ai biết. 

Một người nói: “Có lẽ con sư tử cái đã bắt nó rồi.”

 

Những người khác lẩm bẩm: “Nếu nó ở ngoài kia một mình trong đám cỏ, chắc bây giờ nó đã bị ăn  thịt rồi. Không ích gì quay lại tìm nó nữa!” 

Ông giáo sĩ Raymond quỳ xuống cầu nguyện: “Lạy Chúa, chúng con phải làm gì đây?” Ông nghĩ:  Trong những chuyến đi của mình, tôi đã từng mất hai người bị sư tử giết. Tôi không muốn mất Đồ Hốt Rác! Ông cầu nguyện tiếp: “Lạy Chúa, con biết Ngài có thể làm mọi sự. Xin Ngài bằng cách nào  đó bảo vệ cậu bé Đồ Hốt Rác này và cứu nó để làm công việc mà nó mong muốn thực hiện!” 

Khi ông giáo sĩ đi vòng quanh trại, ông căng mắt tìm kiếm bất cứ dấu hiệu chuyển động nào trong  những đám cỏ cao. Từ xa, tiếng sư tử gầm vang lên ghê rợn, khiến tất cả những người nghe đều rùng  mình! 

Cuối cùng trong khi mặt trời đang lặn sau những ngọn đồi và nhà truyền giáo đang lo lắng thì ông  nhìn thấy đám cỏ lay động dọc theo con đường họ đã đi qua. Ông háo hức chạy tới và kêu lên: “Đồ Hốt Rác hả! Con có sao không, con trai?” 

Loạng choạng bước ra khỏi đám cỏ voi, Đồ Hốt Rác giơ tay lên trong niềm vui chiến thắng. “Đức  Chúa Trời đã giữ con sống, để con nói cho cha mẹ con biết về Chúa Giê-xu!” 

Nhưng khi nhà truyền giáo nhẹ nhõm đến bên người bạn nhỏ của mình, ông thấy một cảnh tượng  thật đáng thương. Dù đôi chân đau của Đồ Hốt Rác đã được băng bó và lót bằng cỏ khô, các vết  phồng rộp đã vỡ ra khi cậu đi, và bây giờ mỗi bước chân của cậu đều chảy máu. Vì thế không lạ gì  khi cậu đã không thể theo kịp những người khác! 

Ông Raymond Bush gọi những người đi cùng mình đến, và họ cùng nhau khiêng cậu bé mệt lả vào  trại. Quỳ trước mặt cậu, nhà truyền giáo làm những gì có thể cho đôi chân đẫm máu đáng thương  của Đồ Hốt Rác. Ông khiêm nhường cầu nguyện: “Lạy Chúa, trong lòng cậu bé này có một tình yêu  linh hồn lớn lao biết bao! Đồ Hốt Rác là một giáo sĩ tốt hơn con. Xin giúp con trở nên giống Đồ Hốt  Rác hơn!” 

Khi Đồ Hốt Rác cuối cùng về đến làng mình, cuộc chiến thật sự mới bắt đầu. Cha của cậu là một  trong những thầy phù thủy nổi tiếng nhất trong vùng Phi Châu đó, và thường giết hơn sáu trăm người  mỗi năm! Trong sự độc ác ngoại giáo của mình, ông giết bất cứ ai làm ông phật ý bằng cách đầu độc  họ, chôn sống họ, hoặc trói họ vào tổ kiến để kiến ăn thịt. Liệu có hy vọng nào rằng một người gian  ác như thế sẽ trở thành Cơ Đốc nhân không? 

Nhưng đức tin và tình yêu của Đồ Hốt Rác đã chinh phục tấm lòng của cả gia đình cậu, kể cả người  cha ấy! Cả cha mẹ cậu, ba chị em gái và năm anh em trai của cậu đều tin Chúa và trở thành Cơ Đốc  nhân. Sau đó, Đồ Hốt Rác bắt đầu chia sẻ Tin Lành với những người khác trong làng. Khi ông giáo sĩ Raymond Bush trở lại làng vào năm sau, ông thấy có ba trăm sáu mươi bốn Cơ Đốc nhân mới đang  chờ được làm báp-têm, tất cả là nhờ lời chứng của một cậu bé. 

Thật nhiều tội lỗi, tối tăm và rác bẩn đã được mang ra khỏi vùng Phi Châu xa xăm đó bởi một Đồ Hốt  Rác trong tay Chúa Giê-xu! 

Ghi chú lịch sử: Ông Raymond L. Bush là một giáo sĩ người Mỹ tại Nam Phi vào đầu những năm 1900. Câu  chuyện về cậu bé tên là Đồ Hốt Rác được ghi lại trong tự truyện của ông, Thinking Africa. Nguồn: Mildred A. Martin, Mission Stories with the Millers, Green Pastures Press, 2009, trang 153–159.