Câu chuyện truyền giáo

Đấng cứu thế Isa 

Một trong những việc quan trọng nhất trong cuộc đời của anh Saiful là đọc Kinh  Quran. Mỗi ngày anh đọc một khúc Kinh Quran và suy ngẫm về ý nghĩa của khúc kinh ó.  Ngoài ra, anh còn cầu nguyện năm lần một ngày và giữ tất cả các ngày lễ của Hồi giáo. Tất  cả các thành viên trong gia đình anh đều là người Hồi giáo nghiêm túc. Họ khuyến khích  anh Saiful đọc Kinh Quran một cách tận tâm. 

Một ngày nọ, anh Saiful tình cờ đọc được một câu kỳ lạ. Câu đó nói rằng rằng: Isa  (tức là Chúa Giê-xu) là Lời của Allah [tức là Đức Chúa Trời]. Câu đó nói Isa là Đấng Cứu  Thế. Anh Saiful đọc đi đọc lại câu đó mà quên mất phần còn lại của đoạn văn đó. Thật là  một ý nghĩ kỳ lạ. Vì sao Isa [Chúa Giê-xu] được xem là “Đấng Cứu Thế”? Câu tuyên bố đó có  nghĩa gì? 

Anh Saiful liên miên nghĩ về câu tuyên bố này trong mấy ngày kế tiếp. Anh ấy đã nói  chuyện với bạn của anh: “Câu này có ý nghĩa gì?” 

Bạn của anh ta đọc qua câu văn. Anh ta chau mày nhăn trán suy nghĩ rồi chậm rãi  nói: “Tôi không chắc. Có lẽ bạn nên hỏi ông Ani.” 

Anh Saiful hỏi: "Ông Ani là ai?" 

"Ông ấy là một Cơ Đốc nhân Ấn Độ mới đến thị trấn của chúng ta. Ông ấy biết về Isa  [Chúa Giê-xu]." Anh Saiful lo lắng muốn biết ý nghĩa của câu văn nên quyết định đến nói  chuyện với ông Ani. Ông Ani rất vui được giúp đỡ anh. Ông không chỉ trả lời những câu hỏi  của anh Saiful về Isa [Chúa Giê-xu] mà thôi, ông còn kể cho anh nghe toàn bộ Phúc Âm. 

Ông Ani giải thích: “Isa [Chúa Giê-xu]đến thế gian để thay cho nhân loại chết vì tội  lỗi của nhân loại. Để được Ngài cứu, bạn phải tin nhận Ngài đã hy sinh cho bạn.”  

Anh Saiful nghe, cảm thấy hơi bối rối. Lời dạy này hoàn toàn khác với những điều gia  đình Hồi giáo của anh thực hành. Anh ấy hỏi: “Chỉ tin thôi à? Phải làm gì nữa chứ?” Ông Ani  mỉm cười. “Đúng vậy, chỉ tin thôi. Chúa Giê-xu đã hoàn tất sự cứu rỗi cho chúng ta rồi.”  

Anh Saiful rất ngạc nhiên. Chỉ tin thôi. Thật đơn giản và quý báu. 

Anh phải biết nhiều hơn nữa. Anh bắt đầu đến nhà thờ Cơ Đốc nhiều lần. Trong các  buổi nhóm, anh nghe những thông điệp về Chúa Giê-xu và những bài hát về tình yêu thương  của Ngài. Anh Saiful cảm thấy Chúa Giê-xu - Đấng Cứu Thế thu hút anh một cách không thể cưỡng lại. Anh nhận ra mình đã làm những việc xấu xa, tồi tệ. Anh nhận ra mình hư mất nếu  không có Chúa Giê-xu. Rốt cuộc, anh tin Chúa Giê-xu. Tầm nhìn của anh Saiful bị mờ đi vì  đôi mắt anh đẫm lệ. Sự bình an và niềm vui trọn vẹn tràn vào tâm hồn anh. Anh biết rằng  Chúa Giê-xu đã cứu anh, đúng như Ngài đã hứa. 

Anh Saiful nhận báp tem, công khai tuyên bố đức tin của mình nơi Chúa Giê-xu. Đó  là một thời giờ vui mừng. 

Nhưng gia đình anh, kể cả cha mẹ lẫn anh chị em của anh thì không vui với anh chút  nào. Họ từ bỏ anh. Ngay cả vợ anh cũng từ bỏ anh. Khi phát hiện ra là anh đã tin Chúa, cô 

tập hợp những người Hồi giáo khác xung  quanh mình và hét lên: "Đi đi. Ra khỏi ngôi  nhà này. Cút đi. Đi ra khỏi cuộc sống của  chúng tôi. Đối với chúng tôi anh kể như đã  chết." Anh Saiful hết sức bối rối đau lòng. Trong đời anh, luôn luôn có những người  xung quanh anh quan tâm đến anh và  muốn anh thành công. Giờ đây, tất cả từ bỏ anh. Hàng xóm và cư dân trong làng đều  nổi giận với anh. Anh hoàn toàn cô đơn. Nhưng một giọng nói nhắc nhở anh: “Có Ta đây, Con sẽ không bao giờ cô đơn. Cứ tin tưởng ở Ta, Ta sẽ nâng đỡ con.”  

Anh Saiful tin cậy Chúa hoàn toàn. Anh tiếp tục rao giảng danh Chúa Giê-xu và chia  sẻ Phúc Âm tại ngôi làng của mình ở Bangladesh trong suốt thời gian bị bắt bớ. Anh Saiful  lần hồi nhận thức đầy đủ niềm vui của Chúa Cứu Thế. Niềm vui đó không phải bắt nguồn từ hoàn cảnh. Vì Chúa hứa rằng tình yêu thương của Ngài luôn luôn tồn tại nên đây là niềm hy  vọng thường xuyên không hề biến mất. Anh Saiful hứa nguyện rằng anh sẽ không từ bỏ Chúa Giê-xu nhưng sẽ phục vụ Ngài suốt đời cho đến ngày cuối cùng.  

Theo thời gian, sự cay đắng và thù địch của bạn bè giảm bớt. Đức Chúa Trời đã đưa  anh vượt qua thời kỳ khó khăn nhưng có nhiều kết quả. Anh không chỉ giúp người khác tin  Chúa, anh còn huấn luyện họ để họ cùng anh phục vụ Chúa. Anh Saiful thành lập một đội  gồm những người đi mở hội thánh mới. Họ bắt đầu đi đến những ngôi làng khác ở khắp  Bangladesh. Cùng nhau họ đã thành lập một trăm chín mươi hai (192) hội thánh với hơn  một ngàn năm trăm (1.500) người thuộc viên trong các hội thánh đó. 

Anh Saiful cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Anh ấy và các bạn đồng công với  anh biết rằng có nhiều người sẵn sàng lắng nghe và sẵn sàng hưởng ứng. Dù có nhiều khó  khăn, dù họ có thể không cảm thấy hạnh phúc, họ vẫn có niềm vui không bao giờ phai nhạt  vì biết họ không bao giờ cô đơn[1]

 

[1] Trích từ quyển: 'I Heard Good News Today 2: Big Life' [HÔM NAY EM ĐƯỢC NGHE TIN MỪNG 2] của Charissa  Robertson. Mission Minded Publishers: 2015, pp 27-28