MẸ LILLIAN
“Bà, bà phải nhận đứa bé này,” người phụ nữ già Ai Cập ra lệnh. “Tôi không muốn nó. Nó chỉ là một đứa con gái!”
Nữ giáo sĩ Lillian sững sờ nhìn bà ta. Nhận được lời kêu cứu khẩn cấp nên tối nay cô đã đến căn lều nghèo nàn này kịp lúc để chứng kiến một người mẹ trẻ Ai Cập trút hơi thở cuối cùng, để lại đứa con bé nhỏ giở đói. Thân thể bé nhỏ của đứa bé chẳng khác nào một bộ xương nhỏ. Nếu mẹ nó đã chết, mà họ hàng lại không muốn đứa bé, Lillian sợ rằng đứa trẻ này sẽ không thể sống sót.
Lillian sống cùng với nhiều tín hữu khác trong ngôi nhà truyền giáo nhỏ, và nhà không có đủ chỗ cho đứa bé lạc loài này. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác? Không thể để đứa trẻ chết như vậy được!
“Lạy Chúa, con phải làm gì bây giờ?” cô giáo sĩ trẻ cầu nguyện khi bước đi trên con đường đất trở về nhà, tay ôm đứa bé gầy yếu trong lòng. Và ngay lập tức, câu trả lời vang lên trong tâm trí cô:
“Đây chính là lý do Ta đã gọi con đến Ai Cập. Con phải bắt đầu một trại mồ côi Cơ Đốc cho những đứa trẻ Ai Cập không có nhà.”
Lillian vâng theo sự hướng dẫn của Chúa. Vài ngày sau, cô thuê một căn nhà bằng số tiền ít ỏi còn lại mang từ Mỹ sang. Cùng với Fareida, đứa bé Ai Cập nhỏ bé ấy, cô dọn vào ở. Tin tức nhanh chóng lan ra về người phụ nữ Cơ Đốc tốt bụng, sẵn lòng cưu mang những đứa trẻ bị người khác ruồng bỏ, và có thêm nhiều đứa trẻ khác được đem đến cô nhi viện nhỏ ấy. Nhiều lần, Lillian lo lắng không biết lấy đâu ra tiền để mua thức ăn cho các con của mình. Cô không được phép đi làm vì không phải là người Ai Cập. Không có hội truyền giáo nào chu cấp cho trại mồ côi của cô cả. Nhưng Lillian biết rằng Chúa sẽ cung cấp, và quả thật, Ngài luôn làm điều đó!
Một buổi sáng, khi trong nhà không còn chút thức ăn nào, có một cậu bé đến gõ cửa, mang theo một tờ giấy nhắn.
“Đây có phải là nơi người ta nhận những đứa trẻ không có nhà không?” cậu hỏi tò mò sau khi đưa tờ giấy cho Lillian.
“Phải, đúng rồi,” cô trả lời.
“Vậy bà sẽ cần rất nhiều tiền, đúng không?” cậu nói.
Lillian mỉm cười: “Chắc là vậy. Nhưng Đức Chúa Trời biết tất cả, và Ngài sẽ chu cấp mọi nhu cầu của chúng tôi.”
Cậu bé nhìn cô đầy ngạc nhiên. Bất chợt, cậu thò tay vào túi, đặt vật gì đó vào tay Lillian, rồi quay đầu chạy đi.
Khi mở tay ra, nữ giáo sĩ thấy một nắm tiền xu nhỏ — bảy đồng piaster Ai Cập, tương đương khoảng ba mươi lăm xu Mỹ. Một đồng đủ mua một ổ bánh mì, còn bảy đồng sẽ đủ nuôi cả “gia đình nhỏ” trong vài ngày.
“Cảm tạ Chúa!” Lillian thì thầm.
Chẳng bao lâu, ngôi nhà trở nên quá nhỏ cho gia đình đang phát triển của Lillian. Chúa đã cung cấp tiền để cô mua một mảnh đất nhỏ bên dòng sông Nile.
“Chúng ta sẽ phải tự làm gạch,” Lillian nói với bọn trẻ — và họ đã làm như thế. Công thức làm gạch ở Ai Cập có lẽ vẫn giống hệt như thời dân Y-sơ-ra-ên làm nô lệ trong Kinh Thánh! Tất cả những đứa trẻ đủ lớn đều giúp “Mẹ Lillian” đào đất lên, trộn với rơm cắt nhỏ, thêm nước sông để tạo thành bùn. Sau khi dậm chân thật kỹ cho hỗn hợp trộn đều, họ đổ vào khuôn gỗ rồi đem phơi, sau đó đem đi nung cứng trong lò gạch gần đó.
Sau nhiều tháng vất vả, cô nhi viện mới bằng gạch đã hoàn thành! Bọn trẻ reo hò vui sướng, cảm tạ Chúa đã ban cho chúng một ngôi nhà mới thoải mái.
Ngày này qua ngày khác, “Mẹ Lillian” cưỡi lừa đi khắp vùng quê, tìm kiếm những đứa trẻ bị bỏ rơi. Dân làng Ai Cập đều biết cô, và dù họ cũng nghèo, họ thường chia sẻ ít nhiều thức ăn hoặc quần áo để giúp nuôi các trẻ mồ côi.
Ngay cả khi Lillian đi vắng, công việc ở cô nhi viện vẫn tiếp tục. Những bé gái lớn nấu ăn và chăm sóc các em nhỏ trong khi các bé trai đóng ghế đem bán ở chợ.
Thời ấy, Ai Cập đang đấu tranh giành độc lập từ Anh quốc. Một mùa xuân nọ, giao chiến bùng nổ ngay trong thị trấn nơi Lillian và các con sống. Tiếng súng nổ mọi nơi, nhiều căn nhà bị cháy. “Hãy giết bọn người Anh!”
“Hãy giết bọn Cơ Đốc nhân!” Những người đàn ông la lớn và cuộc chiến nguy hiểm đã gần kề.
Mẹ Lillian bình tĩnh tập hợp các con lớn lại:
“Mỗi đứa con hãy bồng hai em nhỏ. Chúng ta sẽ trốn trong lò gạch!”
Giữa đêm tối, gần một trăm đứa trẻ lặng lẽ rời nhà, chạy nhanh về phía lò gạch bỏ hoang. Lillian, đôi tay đầy những em bé, đi sau cùng. Bên trong lò nung gạch, cô đếm đầu người — và sững sờ kêu lên:
“Ôi không được rồi! Còn thiếu hai đứa — hai em bé! Ta phải quay lại nhà để đón chúng!” “Đừng đi, Mẹ Lillian!” các cô gái lớn khóc lóc. “Ngoài kia nguy hiểm lắm! Mẹ sẽ bị giết mất!”
Nhưng nữ giáo sĩ kiên quyết: “Mẹ phải cứu các em bé đó. Hãy cầu nguyện để Đức Chúa Trời bảo vệ mẹ.”
Và Cô đã đi — có lúc chạy, có lúc bò trên mặt đất để tránh đạn.
Bất ngờ, một tiếng hét từ trong bóng tối: “Dừng lại! Ai đó?” Rồi tiếng súng nổ! Họ đang đuổi theo mình, Lillian sợ sệt nghĩ. Cô rơi xuống đất, lăn vào một cái mương và nằm im. Tiếng chân chạy rầm rập trên đường mòn trong khi những người lính đang tìm kiếm bóng người lạ mà họ đã nhìn thấy.
Chợt cô nhận ra cô không ở một mình trong cái mương này. Nằm bên cạnh cô, xác chết co quắp của một binh sĩ.
Tiếng chân của những người lính truy lùng mỗi lúc một gần hơn, và Lillian thầm cầu nguyện trong im lặng. Bất chợt, một chiếc ủng nặng giẫm mạnh lên vai cô — một người lính đã dẫm lên người cô trong bóng tối!
Lillian nín thở, không dám nhúc nhích. Nhưng người lính ấy tưởng rằng mình chỉ giẫm phải xác chết của binh sĩ nằm bên cạnh, nên anh ta tiếp tục đi thẳng! Nằm yên bất động, Lillian chờ cho đến khi tiếng giày và tiếng nói của những người lính dần tan biến trong đêm.
Rồi, cẩn thận bò sát mặt đất, cô tiếp tục đi. Cô nhanh chóng tìm thấy hai đứa bé đang sụt sùi khóc trong phòng ngủ, rồi ôm chúng một lần nữa trở lại lò gạch.
“Ôi, Mẹ Lillian! Mẹ đã về rồi — tạ ơn Chúa!” các con lớn
thì thầm khi cô ngồi nghỉ trên sàn đất của lò nung .
“Phải,” cô đáp, giọng mệt mỏi. “Chúa đã giữ mẹ an toàn
khi các con cầu nguyện. Ngài là Đấng thành tín.”
Ghi chú lịch sử
“Mẹ Lillian” trong câu chuyện này chính là Lillian Trasher, một nữ giáo sĩ người Mỹ đến Ai Cập vào đầu thế kỷ 20.
Cuộc trốn chạy trong đêm đến lò gạch diễn ra năm 1919. Sau đó, cô buộc phải rời Ai Cập trong thời gian ngắn, nhưng nhanh chóng quay lại khi chiến sự kết thúc — và công việc cô nhi viện được tiếp tục.
Tổng cộng, hơn tám nghìn đứa trẻ đã được cưu mang trong trại mồ côi của Lillian, được ăn, mặc, học đọc Kinh Thánh và lớn lên thành những người tốt. Người ta kể rằng tất cả 8.000 đứa trẻ đó đều trở thành những công dân tốt. [1]
[1] Milred A. Martin, Mission Story with the Millers. Green Pasture Press.
