TRỐN THOÁT KHỎI ĐỀN THỜ
ặt trời đang lặn giữa những đám mây màu hồng pha ánh vàng bụi. Những tia sáng cuối cùng chiếu xuống ngôi đền Ấn Độ giáo khổng lồ, tối tăm, trông như một pháo đài sừng sững bên trên con đường nhỏ hẹp của một ngôi làng ở Ấn Độ.
Ngôi đền đã được đục đẽo từ một khối đá nguyên vẹn cách đây nhiều thế kỷ. Các bức tường và ngọn tháp phủ đầy những hình tượng ghê rợn và man rợ. Có tượng nữ thần Kali của Ấn Độ giáo, chiếc lưỡi đen thè ra, đứng trên thân hình bằng đá của một đứa trẻ. Mũ đội đầu của bà được kết bằng những con rắn. Một tay bà cầm thanh gươm, tay kia cầm một chiếc đầu người đẫm máu. Kế đó là tượng thần Shiva hung dữ, một tay cầm cây đinh ba, tay kia giữ một đứa trẻ mà ông sắp nuốt chửng. Hàng chục hình chạm khắc kỳ quái và dữ tợn khác từ những hốc đá nhìn chằm chằm xuống bên dưới, nhưng cô bé tên Preena không dừng lại để nhìn chúng.
Lần này, một người hầu bất cẩn đã quên khóa cửa phòng của em, và cô bé Ấn Độ nhỏ nhắn, mảnh mai nhận ra đây là cơ hội để lẻn ra ngoài. Preena sợ hãi nhìn lên rồi nhìn xuống con đường. Đường phố vắng tanh, chỉ có vài con
bò, một con chó gầy trơ xương đang lén lút đi qua, và một người ăn xin đang nhìn về hướng
khác. Tim Preena đập thình thịch vì vừa hồi hộp vừa nghẹt thở. Sau khi ngoái lại lần cuối với ánh
mắt kinh hoàng về phía ngôi nhà bên cạnh đền
thờ mà em đang trốn khỏi, cô bé bảy tuổi vụt
chạy. Đôi chân trần màu nâu của em không gây
một tiếng động nào trên mặt đường đất nện.
Preena không biết mình sẽ đi đâu, nhưng em
cũng chẳng quan tâm. Bất cứ nơi nào cũng tốt
hơn ngôi nhà mà em đang chạy trốn—ngôi nhà
nằm bên kia sân đối diện với ngôi đền đá tối
tăm và đáng sợ ấy. Từ khi mới hai tuổi, Preena đã sống trong ngôi nhà đó cùng với những bé gái và phụ nữ khác phục vụ trong đền. Sau khi cha qua đời, mẹ đã
bán em cho những người phụ nữ trong đền để làm nô lệ cho các thần. Mỗi ngày, em làm việc trong đền, mang đèn, củi và lễ vật, rồi phải luyện tập hàng giờ để biểu diễn những điệu múa ma quỷ.
Trước đây, Preena cũng đã từng cố gắng trốn thoát. Em lẻn ra đường khi nghĩ rằng không có ai đang nhìn. Nhưng gần như ngay lập tức, một người phụ nữ độc ác trong đền đã chộp lấy em.
“Đồ vô ơn!” người đàn bà rít lên. “Một đứa đầy tớ của các thần mà lại được chạy rong ngoài đường sao?”
Bà ta kéo Preena trở lại sân, nung một thanh sắt trong lửa rồi đóng dấu nung lên cả hai bàn tay em để trừng phạt.
Sau ngày kinh hoàng ấy, Preena tuyệt vọng phục vụ trong đền suốt nhiều tháng. Ban ngày, em chạy tới chạy lui làm việc cho các tư tế khi họ xức dầu lên tượng thần, trang hoàng tượng bằng những vòng hoa và dâng lễ vật trước tượng.
Xung quanh tượng thần là một vũng bùn ghê tởm do những lễ vật mục rữa và chất thải của con người tạo thành. Vũng bùn ấy được cho là linh thiêng, nên những người thờ phượng phải cởi giày và đứng chân trần trong đó khi cầu nguyện trước tượng thần.
Các tư tế thường giết một con dê làm sinh tế rồi uống máu còn nóng của nó trước tượng thần, trong khi đám đông những người thờ phượng gào thét và tụng niệm.
Một đêm nọ, khi Preena nằm trên tấm chiếu mỏng bên cạnh những bé gái khác, em nghe lỏm được hai người phụ nữ trong đền đang thì thầm với nhau trong bóng tối.
“…Một người phụ nữ da trắng, một trong những giáo sĩ Cơ Đốc ấy,” nữ tư tế thì thầm. “Tên bà ta là Amy. Bà ta bắt trẻ em khỏi các đền thờ. Có lần bà ta còn nhuộm da mình thành màu nâu rồi lẻn vào một ngôi đền nữa! Bà ta có quyền năng rất lớn từ Đức Chúa Trời của mình, Đấng mà họ gọi là Chúa Giê-xu Christ.”
“Đám Cơ Đốc nhân dơ bẩn!” người phụ nữ kia rít lên. “Tốt hơn hết bà ta đừng bước vào đền của chúng ta. Các tư tế sẽ giết bà ta!”
“Amy, người bắt trẻ em… Chúa Giê-xu Christ.”
Preena cứ lặp đi lặp lại những lời kỳ lạ ấy trong tâm trí. Giá mà bà “Amy” này đến bắt em ra khỏi đền thì hay biết bao! Thật sự có một Quyền Năng nào có thể chống lại quyền lực của các thần trong đền sao?
Một tia hy vọng nhỏ bé bắt đầu len vào bóng tối tuyệt vọng của cuộc đời Preena.
Nhưng vào một ngày khác, Preena lại nghe lỏm được những lời hoàn toàn khác.
“Preena đã bảy tuổi rồi!” một người phụ nữ trong đền cười the thé với người kia. “Nó phải được làm lễ kết hôn với thần càng sớm càng tốt.”
Nỗi kinh hoàng tràn ngập lòng cô bé.
Họ muốn nói gì vậy? em sợ hãi tự hỏi.
Dù đó là điều gì thì chắc chắn cũng rất khủng khiếp. Preena từng nghe tiếng la hét của những đứa trẻ khác trong ngôi đền ấy vào những đêm nóng bức và tối tăm, khi tiếng trống vang dồn dập và những đám khói hương phủ kín không khí như một thứ thuốc mê độc hại.
Liệu một đêm nào đó, em có bị bỏ lại một mình trong đền và bị trói vào tượng thần giữa bóng tối không? Tượng thần đen đúa và xấu xí kia sẽ làm gì em?
Hơn bao giờ hết, Preena tuyệt vọng chờ đợi một cơ hội để trốn thoát.
Bây giờ, em lao nhanh xuống một con đường nhỏ rồi chạy ra khỏi rìa làng. Giống như bất kỳ đứa trẻ nào đã sống cả đời bị nhốt sau những bức tường cao, Preena hầu như không biết gì về thế giới bên ngoài.
Một dòng suối chảy ngang trước mặt, và em kinh ngạc nhìn nó.
Nhiều nước quá!
Em cẩn thận bước xuống bờ, lội qua phía bên kia, rồi chạy lon ton xuyên qua một rừng cọ và tiếp tục đi dọc theo con đường.
Chẳng bao lâu nữa, màn đêm sẽ buông xuống. Khi ấy, cọp và các thú hoang khác sẽ ra ngoài tìm mồi. Liệu Preena có thể đến được một ngôi làng khác không? Và nếu đến được đó, liệu có ai giúp em không?
Trời đã nhá nhem tối khi cô bé đến ngôi làng kế bên. Một bà lão đang mang một vò nước từ giếng về trông thấy em và dừng lại.
“Cháu bé, cháu đi đâu vậy?” bà hỏi.
“Cháu đang tìm bà Amy chuyên bắt trẻ con,” Preena rụt rè trả lời. “Bà có biết bà ấy sống ở đâu không?”
Một vài người khác đang ngồi quanh những bếp lửa dùng để nấu bữa tối liền đứng dậy và đến nhìn chằm chằm vào cô bé xa lạ.
“Nhìn quần áo của nó kìa!” một người phụ nữ kêu lên. “Nó là con gái của đền thờ. Một đứa nô lệ của các thần đang bỏ trốn!”
“Bắt lấy nó!” một người đàn ông hét lớn.
Những gương mặt đầy đe dọa vây quanh Preena, và nhiều cánh tay đưa ra để chộp lấy cô bé bỏ trốn.
Thở hổn hển, Preena quay phắt lại rồi hoảng loạn bỏ chạy. Nỗi sợ hãi như chắp cánh cho đôi chân em khi em rẽ vào một con đường khác.
Đột nhiên, một người phụ nữ từ trong một ngôi nhà bước ra, đứng ngay trước mặt Preena. Một người phụ nữ có làn da sáng!
Có thể đây chính là bà “Amy” mà em đang tìm kiếm không?
“Xin cứu cháu!” Preena hét lên rồi lao vào vòng tay của người phụ nữ da trắng xa lạ. “Cháu không muốn làm nô lệ của các thần! Cháu muốn Chúa Giê-xu Christ!”
Người phụ nữ da trắng ôm chặt Preena hơn rồi quay lại đối diện với những người đang đuổi theo cô bé.
“Chuyện này nghĩa là gì?” bà nghiêm nghị hỏi.
“Nó thuộc về đền thờ! Nó đã bỏ trốn! Hãy giao nó lại cho chúng tôi!” đám đông la lớn.
Run rẩy, Preena bám chặt lấy nữ giáo sĩ. Lòng em chùng xuống khi nhìn thấy ba người phụ nữ trong đền đang chen qua đám đông. Đồ trang sức lấp lánh quanh cổ và cánh tay họ. Đôi mắt của họ cũng ánh lên vẻ độc ác trên những gương mặt trang điểm đậm.
“Nó là của chúng tôi,” người lớn tuổi nhất lạnh lùng tuyên bố. “Chúng tôi đã trả năm mươi rupee để mua con bé, nên nó thuộc về chúng tôi. Hãy giao nó lại!”
Nhưng nữ giáo sĩ không chịu nhượng bộ. Đôi mắt bà lóe sáng như những thanh gươm khi bà đứng vững, hai cánh tay vẫn ôm chặt Preena.
“Đứa trẻ này đã cầu xin tôi giúp đỡ nhân danh Chúa Giê-xu Christ, Chúa của tôi,” bà kiên quyết nói. “Tôi sẽ hoàn trả năm mươi rupee cho các người, nhưng các người không thể mang cô bé này đi.”
Một viên cảnh sát đến nơi và đứng quan sát khi nữ giáo sĩ trao tiền cho những người phụ nữ trong đền.
“Mọi người hãy về nhà!” ông ra lệnh, vừa vẫy tay giải tán đám đông.
Mọi người lần lượt bỏ đi.
Preena hầu như không thể tin được chuyện vừa xảy ra. Em vẫn dùng cả hai tay bám chặt lấy nữ giáo sĩ khi bà dịu dàng dẫn em vào một ngôi nhà.
Sau khi ngồi xuống, người phụ nữ da trắng đặt Preena lên đùi mình.
“Tên cô là Amy,” bà nói với cô bé đang mệt lả. “Từ nay cháu không cần phải sợ nữa. Cô đã chuộc tự do cho cháu! Và ngày mai, cô sẽ kể cho cháu nghe mọi điều về Chúa Giê-xu Christ—Đấng cũng muốn giải phóng cháu.”
Ghi Chú Lịch Sử
Nhân vật Amy trong câu chuyện này là Amy Carmichael, một nữ giáo sĩ người Ireland đã phục vụ tại Ấn Độ suốt 53 năm. Cô đã cứu gần một ngàn trẻ em giống như Preena khỏi cảnh nô lệ và những mối nguy hại về đạo đức trong các đền thờ đầy thần tượng của Ấn Độ giáo.
Cô Amy thành lập một cộng đồng Cơ Đốc mang tên Dohnavur Fellowship, nơi những trẻ em này được dạy dỗ và chăm sóc trong sự an toàn.
Khi còn là một cô bé, Amy từng cầu xin Đức Chúa Trời đổi đôi mắt màu nâu của mình thành màu xanh giống như đôi mắt của mẹ. Đức Chúa Trời đã không đáp lời cầu xin ấy, và khi lớn lên, cô Amy mới hiểu được lý do!
Một người phụ nữ có đôi mắt xanh sẽ không bao giờ có thể bước vào nhiều nơi tại Ấn Độ mà Amy đã đến. Đức Chúa Trời đã tạo nên Amy với đôi mắt màu nâu vì Ngài biết rằng một ngày kia, cô sẽ cần có ngoại hình càng giống một phụ nữ Ấn Độ càng tốt[1].
[1] Nguồn: Milred A. Martin, Mission Story with the Millers. Green Pasture Press, 2009. Trang 130-136.
