
thể nào một vị imam,
NGƯỜI LÃNH ĐẠO CỘNG ĐỒNG HỒI GIÁO Ở BA TƯ (IRAN)
TRỞ LẠI TIN CHÚA GIÊ-XU
Tình báo viên ở khắp mọi nơi. Họ theo dõi ông khi ông rời khách sạn, theo ông mọi lúc mọi nơi, kiểm tra các cú điện thoại của ông. Vì là người nước ngoài đến xứ này, mọi hành động của ông ta thường xuyên bị theo dõi. Quê nhà của ông xem ra xa xăm lắm.
Ông ấy tên là John Heerema. Ông ấy đang thực hiện công tác ở nước Iran. Dầu nước Iran không chấp nhận người theo đạo Cơ Đốc giáo nhưng ông John đã chấp thuận đến nước này để huấn luyện thanh niên Iran cách chơi bóng chày. Khi tập luyện chơi bóng chày và quanh quẩn trò chuyện với các thanh thiếu niên Iran, nhiều lần ông John đã có thể chia sẻ về Chúa Giê-xu cho họ. Bọn trẻ tỏ ra tò mò và háo hức. Họ hỏi ông John rất nhiều câu hỏi. Người dân Iran mong muốn biết nhiều hơn về lẽ thật, về tương lai. Nhưng họ lo sợ và cô đơn. Họ cảm thấy bị trói buộc trong nền văn hóa của họ.
Giờ đây ông John biết chính xác cảm nhận của họ. Ông đứng bên cửa sổ trong phòng của ông ở khách sạn, đưa mắt nhìn xuống con phố tấp nập. Ông cảm thấy bồn chồn và cảnh giác, nhất là sau chuyện xảy ra ngày hôm nay. Số là trong khi ông đang cùng đội bóng chày ngồi thư giãn sau một trận đấu nóng nực thì có hai ông mặc trang phục đen đến gần. Một ông rõ ràng là người quan trọng vì ông ta mặc áo choàng dài lượt thượt. Còn ông kia là phiên dịch viên của ông ta. Họ yêu cầu nói chuyện với ông John. Với đội bóng chày tụ tập xung quanh mình, ông ta, thông qua người phiên dịch, bắt đầu hỏi ông John: "Ông có phải là người Hồi giáo không?"
Ông John cảm thấy miệng mình khô khốc. Bỗng nhiên tim ông đập dồn dập. Ông nhớ lại những điều ông đã được dạy trước khi đến nước này. ‘Đừng bao giờ chối bỏ Chúa Giê xu’. Ông John hít một hơi thật sâu và trả lời: “Tôi không phải là người Hồi giáo. Tôi là Cơ Đốc nhân.”
Ông ta đã nói chuyện với ông John rất lâu. Các cầu thủ trong đội bóng chày chăm chú lắng nghe trong khi ông John giải thích về đức tin của mình. Cuối cùng, ông ta đứng dậy. Bàn tay ông John ướt đẫm mồ hôi, lo lắng nhìn người mặc áo choàng. Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Liệu ông ta có đi báo cáo về ông John không?
Ông ta không nói gì cả chỉ gật đầu chào ông John và đội bóng chày, rồi bỏ đi. Ngay cả đếnbây giờ, sau khi trở về khách sạn, ông John còn vẫn cảm thấy hơi run khi nhớ lại cuộc trò chuyện. Ông đã làm chứng cho toàn thể đội bóng chày và một nhân vật Hồi giáo quan trọng. Họ đều đã nghe thông điệp về Chúa Giê-xu.
Tâm trí ông quay trở lại với hiện tại khi điện thoại reo làm ông giật mình.
Ông rời cửa sổ và nhấc điện thoại lên: "Xin chào?" Giọng nói đáp lại quen thuộc đến rợn người. Đó là người phiên dịch: “Tôi có một tin nhắn từ Imam.” Nghe nhắc đến Imam, ông John cảm thấy tay mình bắt đầu run rẩy khi nhận ra rằng người đàn ông mà ông đã chia sẻ đức tin của mình là một nhà lãnh đạo Hồi giáo.
"Ông ta muốn gặp ông ở công viên cuối phố - tối nay, vào lúc nửa đêm." Đường dây nhấp nháy rồi im lặng.
Ông John từ từ đặt điện thoại xuống. Một nhà lãnh đạo Hồi giáo muốn gặp ông lúc nửa đêm. Vì sao? Ông John hoảng sợ nghĩ: “Chắc ông ta sẽ giết mình, lúc đó trời tối, sẽ không có nhân chứng.” Ông John cố gắng thoát khỏi những ý nghĩ đó và cố gắng bình tĩnh lại: “Không. Nếu ông Imam này muốn giết mình thì ông ta có thể cử người đến khách
sạn thi hành lệnh của ông ta. Không chừng ông ta có một lý do khác cho cuộc gặp gỡ này.”
Nhưng lý do gì?
Vài phút trước nửa đêm, ông John mặc áo khoác vào, nhét quyển Kinh Thánh vào túi, và cầu nguyện xin Chúa thực hiện ý muốn của Ngài trong đêm đó. Ông cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra rằng hầu hết người Iran vẫn còn thức vào lúc nửa đêm. Ít nhất sẽ có nhân chứng trong công viên.
Người phiên dịch im lặng và thản nhiên đợi ông ở lối vào công viên. Khi ông đến gần, người phiên dịch rẽ vào công viên và ra hiệu cho ông đi theo, chẳng nói một tiếng nào cả. Ông John liếc nhìn về phía sau, miễn cưỡng rời khỏi con phố sáng đèn đang còn đông người qua lại trong đêm khuya. Sau một câu cầu nguyện ngắn ngủi, ông vội vã đi theo người phiên dịch.
Người phiên dịch dẫn ông đến một góc vắng vẻ, nơi ông Imam ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế dài nhỏ. Ông John nhìn quanh. Nơi này vắng tanh, tối mù mờ, ẩn khuất. Nơi hoàn hảo để thực hiện một vụ ám sát bí mật, nhanh chóng, không rắc rối, không cần nhân chứng. Ông Imam ngước nhìn lên khi ông John tiến tới và ra hiệu cho ông John ngồi.
Ông John run rẩy bước vài bước về phía ông Imam; ông nhận thấy ánh mắt của ông ta đang nhìn chằm chằm vào mình. Ông ngồi xuống ghế dài.
Người phiên dịch bước tới, đứng đằng sau họ và nhìn tới nhìn lui con đường để chắc chắn rằng chỉ có họ tại đó. Ông John cảm thấy không khí xung quanh như đặc lại, khiến ông khó thở. Cảnh tượng đúng như ông từng mường tượng! Người phiên dịch gật đầu dứt khoát với ông Imam. Thế là ông Imam quay về phía ông John. Ông John cố gắng cưỡng lại phản ứng trước chuyện chẳng lành là nhắm mắt lại.
Nhưng ông Imam nói nhỏ: "Tôi muốn nói chuyện với ông." Ông John nhìn lên. Ông ta có vẻ ngượng ngùng, hầu như lo lắng/e dè vì người phiên dịch bắt chước hạ giọng nói nhỏ như ông ta.
“Tôi muốn biết thêm về mối liên hệ của ông với Chúa Cứu Thế Giê-xu.”
Ông John nhìn chằm chằm vào ông Imam. Ông ta cũng đang chăm chú nhìn ông John, hai tay khoanh trước ngực một cách bình tĩnh, đôi mắt háo hức. Đây không phải là cái bẫy. ông Imam này muốn biết về Chúa Giê-xu.
Ông John thầm cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin cho con lời để nói với ông này,” rồi hỏi lại ông ta: “Ông muốn biết điều gì?”
Họ nói chuyện một hồi lâu. Ông Imam nêu ra những câu hỏi khó và sâu sắc còn ông John kiên nhẫn trả lời từng câu. Những điều mà ông John chia sẻ khiến ông Imam rất ngạc nhiên. Ông ta nghiêng người về phía ông John tỏ vẻ háo hức muốn hiểu biết thêm nữa.
Ông John giải thích: “Tôi luôn biết rằng Chúa Giê-xu ở cùng tôi. Ngài kiểm soát cuộc sống của tôi và tôi sống mỗi ngày để phục vụ Ngài."
Ông Imam hỏi: "Ông cầu nguyện với Ngài vào lúc nào?"
Ông John ngày càng cảm thấy tự tin nên trả lời: "Tôi thường xuyên cầu nguyện với Ngài. Tôi cầu nguyện khi đi bộ đến đây. Tôi cầu nguyện khi dạy bóng chày cho các thanh niên. Tôi có thể thưa chuyện với Đức Chúa Trời bất cứ lúc nào."
"Ông làm sao…" Người dịch dừng lại khi ông Imam làm một cử chỉ nhỏ trong không khí, tỏ vẻ như không thể tìm được từ ngữ thích hợp, "…đạt được mối liên hệ kiểu này với Chúa? Ông phải làm gì?”
Ông John mạnh mẽ trả lời: “Không có phương cách nào khác để đạt được mối liên hệ này ngoài ra đơn giản là tin rằng Chúa Cứu Thế Giê-xu đã chết vì tội lỗi của ông rồi ông chấp nhận Ngài là Chúa và Cứu Chúa của ông. Ân sủng của Chúa là món quà miễn phí."
Ông Imam ngước lên và nhìn vào mắt ông John. Có nước mắt lấp lánh trong đôi mắt của ông ta nên ông ta nói nhỏ: “Tôi muốn có mối liên hệ như ông đang có. Tôi muốn Chúa Giê-xu là Cứu Chúa của tôi.”
Ông John cảm nhận sự hiện diện đang khuấy động trong tâm hồn ông, xung quanh ông, khiến ông nghẹt thở. Chúa đang hành động một cách mạnh mẽ ở nơi này. Ông John liền nói: "Tôi rất vui cùng ông cầu nguyện."
Cả hai cùng cúi đầu và ông Imam đã tiếp nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa của mình. Cuối cùng, khi họ đứng dậy, ông lmam rút ra từ trong áo choàng của mình một chuỗi hạt cầu nguyện. Với nụ cười rạng rỡ, ông dúi nó vào tay ông John và nói: “Tôi không cần những thứ này nữa. Tôi có thể cầu nguyện với Chúa Giê-xu bất cứ lúc nào. Ngài đang sống trong tôi!”
Khi ông John đi về qua công viên, một mình với màn đêm, hầu như ông không thể kìm nén nổi những cảm xúc dâng trào trong mình. Vừa đi ông vừa hồi tưởng những giây phút vừa qua. Chỉ trong vài giờ đồng hồ mà có sự khác biệt lạ lùng! Ông không còn sợ hãi như khi rời khỏi sự an toàn tương đối của khách sạn, chuyển sang nhẹ nhõm khi nhìn thấy hoạt động và ánh sáng xung quanh công viên, nhưng nỗi lo lắng ngày càng tăng khi người phiên dịch dẫn anh ta vào sâu hơn trong công viên. Nỗi sợ hãi lại bao trùm lấy ông khi ông phỏng đoán việc ông Imam muốn làm hại mình. Ngay cả giờ đây, ông John vẫn còn choáng váng vì bối rối lẫn vui mừng đối với những việc vừa xảy. Khi ông Imam bắt đầu nói, ông John đã chuyển từ sợ hãi sang nhẹ nhõm vô cùng, rồi ngạc nhiên trước yêu cầu của ông Imam muốn biết về Chúa Giê-xu, rồi đến lúc ông quyết tâm mạnh mẽ chia sẻ Tin Mừng một cách rõ ràng. Khi kết thúc cuộc trò chuyện, ông Imam dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa Giê-xu qua lời lời cầu nguyện và tặng ông John chuỗi hạt. Ông John không cảm thấy gì khác ngoài niềm vui trọn vẹn và nỗi ngỡ ngàng tột độ.
Một thời gian ngắn sau đó, ông John trở về Hoa Kỳ. Tại quê nhà, ông nhận được một số điện thư từ Imam mới được cứu. Ông ta nêu câu hỏi về nhiều chi tiết sâu hơn trong niềm tin Cơ Đốc. Bà Kathy- vợ ông John, cũng ngạc nhiên đối với việc ông Imam tin Chúa cách nồng nhiệt như vậy.
Ngoài việc tiếp tục trao đổi thư từ với Imam, ông John còn nhận được một điện thư từ Ủy ban Olympic Iran, yêu cầu ông lại đến Iran để huấn luyện các cầu thủ bóng chày cho một giải đấu quốc tế được tổ chức tại đất nước của họ. Ông John vui mừng hết sức. Chúa đã làm những điều không thể tin được! Thế là ông sẽ có cơ hội trở lại Iran để chia sẻ về
Chúa Giê-xu với nhiều người hơn nữa. Thật là một cơ hội hoàn hảo.
Nhưng chỉ trong một ngày, mọi chuyện đã thay đổi. Đó là ngày 11 tháng 9 năm 2001. bốn chiếc máy bay phản lực đã bị cướp và cố tình đâm vào hai toà nhà chọc trời ở Nữu Ước. Ba chiếc đã đâm vào mục tiêu là Tòa Tháp Đôi và Ngũ Giác Đài khiến vài ngàn người thiệt mạng. Hậu quả của vụ này là Ủy ban Olympic Iran báo tin cho ông John rằng sẽ chẳng có giải đấu nào cả. Như vậy, ông John chẳng còn được mời đến Iran nữa.
Ông John không hiểu nổi. Mọi việc đang diễn ra rất tốt đẹp, vì sao tất cả lại tan vỡ? Vì sao Chúa cho phép điều này xảy ra? Ngài muốn ông John làm gì nếu ông không thể đặt chân đến Iran nữa? Ông John đưa hai tay ôm mặt, chống lại sự chán nản và nghi ngờ đang muốn đánh sập ông. Ông từng tin chắc rằng Chúa muốn ông tham gia vào công cuộc truyền giáo ở hải ngoại. Ông rất chắc chắn về việc đó. Đã có lúc ông nghĩ rằng ông thấy rõ kế hoạch của Chúa dành cho ông ở Iran.
Nhưng giờ đây ông cảm thấy như ông đang đâm chầm vào một bức tường đá. Ông không thấy được một lối đi nào khác ở phía trước.
Trích từ quyển:
'I Heard Good News Today 2: Big Life' [HÔM NAY EM ĐƯỢC NGHE TIN MỪNG 2] của Charissa Robertson. Mission Minded Publishers.